add this

Thursday, December 25, 2014

Ave Maria, Schubert



                 








Vài dòng v bài hát Ave Maria

Trái với nghĩ tưởng của rất nhiều người, Ave Maria không được soạn ra vì ý hướng tôn giáo. Thật vậy tên đầu tiên của nó là: bài hát Ellen số 3 và lời tiếng Đức đầu tiên cũng là bản dịch thơ tiếng Anh của Walter Scott (1771-1832). Thi sĩ Anh quốc nầy sáng tác tập anh hùng ca The Lady of The Lake năm 1810. Lady nầy tên là Ellen cùng cha trốn thoát vì bị vua thanh trừng; trong lúc ấy một tù trưởng đang dấy binh chống bạo quyền. Trên đường hành quân, ông nghe xa xa tiếng hạc cầm, đệm cho Ellen hát lời cầu nguyện Đức Mẹ Maria.
Frank Schubert
Schubert, Franz
Tác phẩm của Walter Scott được Adam Storck dịch qua tiếng Đức và Schubert dùng để viết tác phẩm 52 (Opus 52) năm 1825 gồm bảy bài ca. Bài thứ sáu là Ellens Gesang 3. Vì bản nhạc bắt đầu bởi  Ave Maria trong nguyên văn và lời dịch, Ellens Gesang 3 trở thành một lời nguyện cầu của người Thiên Chúa Giáo, nhất là từ khi có lời tiếng La Tinh, loan truyền cả thế giới; từ đó người ta nghĩ rằng Schubert từ đầu là tác giả cả nhạc lẫn lời.
Walter Scott
Trước đây chừng 1956, tôi quen một nhạc sĩ đàn Harmonium của nhà thờ Phủ Cam, Huế cha của bạn học Lượng và đại úy Tiên, Phòng Vệ Phủ Tổng Thống. Theo ông, nhiều giáo khu trên thế giới không cho hát hay đàn Ave Maria trong nhà thờ vì Schubert không có ý thức tôn giáo khi sáng tác, lúc ấy "chàng" đang thất tình. Tôi chỉ nghe, không lấy gì làm tin về sự việc hay lý do của sự việc. Nếu quả có sự cấm rất giáo điều ấy, thì lý do như trên đã nói Schubert hình thành Opus 52 không phải vì lý do tôn giáo. Tuy vậy Schubert đã viết thư gởi người cha nói rằng lòng mộ đạo của mình qua tác phẩm được hoang nghênh rộng rãi. Phải chăng vì vậy, tập nhạc là tác phẩm trong số rất hiếm được xuất bản 1826 trước khi chết hai năm sau ở tuổi 31.

Trong post ngay trước và  kỳ nầy, qua phụ bản, Helene Fischer hát với lời nhạc khác với lời nguyên thủy. Cô gái Đức gốc Nga tài hoa nầy đã hát bình thường, không theo nhịp (beat) tân thời và cũng không theo lối opera như trước đây của Barbara Bonney hay Maria Callas. 
Ave Maria xem như một thể loại vì nhiều tác phẩm cùng tên nầy của Bach. Do đó, bài ở đây là Ave Maria Schubert.

=========================================

Helene Fischer, phụ đề Đức và Anh
Barbara Bonney, phụ đề Đức nguyên gốc và Anh
Placido Domingo, phụ đề La tinh.


Hymn to the Virgin
by Sir Walter Scott

Ave Maria! maiden mild!
Listen to a maiden's prayer!
Thou canst hear though from the wild;
Thou canst save amid despair.
Safe may we sleep beneath thy care,
Though banish'd, outcast and reviled –
Maiden! hear a maiden's prayer;
Mother, hear a suppliant child!
Ave Maria

Ave Maria! undefiled!
The flinty couch we now must share
Shall seem with down of eider piled,
If thy protection hover there.
The murky cavern's heavy air
Shall breathe of balm if thou hast smiled;
Then, Maiden! hear a maiden's prayer,
Mother, list a suppliant child!
Ave Maria!

Ave Maria! stainless styled.
Foul demons of the earth and air,
From this their wonted haunt exiled,
Shall flee before thy presence fair.
We bow us to our lot of care,
Beneath thy guidance reconciled;
Hear for a maid a maiden's prayer,
And for a father hear a child!
Ave Maria.-



Bản dịch tiếng Anh từ lời La tinh 

Hail Mary, full of grace,
Mary, full of grace,
Mary, full of grace,
Hail, Hail, the Lord
The Lord is with thee.
Blessed art thou among women, and blessed,
Blessed is the fruit of thy womb,
Thy womb, Jesus.
Hail Mary!

Holy Mary, Mother of God,
Pray for us sinners,
Pray, pray for us;
Pray for us sinners,
Now, and at the hour of our death,
The hour of our death.
The hour, the hour of our death,
The hour of our death.
Hail Mary!





Sunday, December 21, 2014

cà kê mụ với mệ hoàng phái


cà kê m m
tôn tht tu


Cách đây mấy năm, ông Bảo Quốc Kiếm viết Liên Thành không đủ tư cách xưng mệ và ông dùng nhận định nầy như một trong những lập luận để đánh đổ cuốn sách của ông cựu cảnh sát nầy. Chừng tháng sau thì có vụ “Nhà Nguyễn của Nhiếp Chính Vương Bửu Chánh” khai trừ Liên Thành vì dùng chữ mệ đồng thời xin lỗi Phật Giáo bị LT tấn công trong cuốn Biến Động Miền Trung.

Khoan cái đã nghe. Tôi không nói trúng sai của cậu Thành. Nhưng trong trích dẫn nguyên văn bởi Bảo Quốc Kiếm, Liên Thành lập lại lời của một mệ khác trong ngoặc kép có ba chữ Mệ Liên Thành; vậy theo tôi, cậu Thành không tự xưng mệ. Thông báo của Nhiếp Chính Vương trông như chứng minh ông BQK đúng khi không chấp nhận quyền xưng mệ của LT. Nhà Nguyễn nầy xác định LT không có quyền xưng mệ vì LT là phiên hệ là phên, dậu và đưa ra tất cả phiên hệ thi xem LT ở phên nào dậu nào.

Mới nghe tôi sợ đến chết vì ngay lúc ấy, nhiều người gởi email cho tôi với câu mở đầu: Lạy Mệ... Ông Bửu Chánh nghe thì rồi đời thằng nhỏ; cái mớ tép rong Tôn Thất như tui có thấm chi, phiên hệ như cậu Thành mà cũng bị đì. Sợ quá tui phải uống trà đinh, đinh thiệt, đinh năm phân bằng sắt để thêm gân. Tỉnh thức, thiền mà, tui mới thấy ông nhiếp chính là tào lao. Có sắc lệnh chiếu chỉ nào hay thi phú nào nói về chuyện mệ. Chữ mệ thời ấy thuộc loại nôm na tức không sang trọng, rứa thì không lẽ một ông vua văn chương như Minh Mạng dùng một cách công chính đặt tên cho hậu duệ, cho khối người trong đế hệ thi. Ông Bửu Chánh sẽ đùng đùng nổi dóa khi có người lên sân khấu trịnh trọng thưa ngài nhiếp chánh bằng Mệ Bửu Chánh.
Nhưng cái nôm na ấy lại đúng chỗ trong chuyện ni. 

Theo ông Bửu Kế, quản thủ thư viện đầu tiên của đại học Huế, chữ “mệ” ra đời từ mê tín dị đoan. Mình hay nghe ông bà bắt. Người sống quí con trai nên nghĩ người chết cũng rứa chỉ muốn bắt con trai. Cho nên phải trát ông bà mà nói rằng thằng bé mới sinh là mệ, là phái nữ, lại nữa, không phải là gái sắc mà là con mệ xó chợ, để ông bà chê. Vì trọng nam khinh nữ, nên họ chỉ lo cho con trai đừng để ông bà bắt. Chữ mệ là hạ tiện nên dùng chỗ ni rất tốt. Nhưng dần dà, chữ mệ dù là giẻ rách nhưng giẻ rách nơi áo Miên Tông (Thiệu Trị), Hồng Nhậm (Tự Đức), …nghe cũng thơm nên dân chúng tưởng như một tước hiệu quí tộc, tuy thực chất một thuật ngữ rất Huế. Dân chúng bên ngoài cứ rứa mà kêu mệ những ai có dính líu Tôn Nhơn Phủ. Mệ không phải là một chức tước, không có trên văn thư. Lắm người cưu mang cái khệ nệ ấy trên đầu, tạo một thứ giai cấp, “người các mệ”. Tục lệ nầy cótừ thời chúa Nguyễn Phúc Khoát, tức Võ Vương (1714-1765).

Có người nói hoàng phái dốc phách tự xưng là mệ, mệ nội mệ ngoại người ta. Từ đó có giai thoại một ông Bửu Vĩnh gì đó trèo lên cây mít hái trộm. Chủ nhà chạy ra; ông ra lệnh tụi bây chớ ồn ào, từ từ để mệ xuống, mệ té thì mệ chém đầu; đã đi ăn trộm mà còn tè trên đầu người. Nói khác chữ nầy mang theo người có từ lâu lắm rồi, từ trong cung đình, chứ không phài sáng kiến của mấy ông hứng chí phá trời.

Chẳng phải là một tước hiệu cho nên mụ mệ dùng chung. Trong gia đình, mụ ngang hàng với mệ nhưng là dì, cô, thím bác gái của mẹ hay cha chứ không phải là mẹ của cha hay của mẹ. Có thể chữ mụ gần lối đọc của tàu (mẫu) được dùng để chỉ sự tế phân giữa mẹ của mẹ và dì của mẹ. Nhưng ngoài xã hội, giới hạn trong xứ Huế, mụ có tính cách phân biệt giai cấp. Nhà văn xứ Huế Tràm Cà Mau ghi một kỷ niệm với lời hát theo tiếng kèn trong trại lính: tọ ti tè, một ngàn ba mươi vạn thằng tây, mụ ăn mày xách cái bị lòn ton, mụ đi mô tui bắt mụ lại không cho mụ về, tọ ti tè ….Chừng 1944, 45, một người làng Chuồn lên Bến Ngự thuê căn phố của ông Tùng (Tôn Thất, cha của Bạch Liên) làm vũ nữ mô đó dưới Morin, ai cũng kêu là mụ Đăng ngầm kèm theo sự chê bai; con nít gồm các anh chị tôi hay ném đất có khi đồ dơ vào cửa nhà vì Mụ về khuya.

Cao hơn một chút, ta có mụ bánh nậm, mụ bán cá, chữ nầy dùng kèm vào tên của những người trong nhóm ấy. Mụ Tấn bán cá, mụ Thiện bún bò. (Bên phía đàn ông thì có cụ cai, cụ Thậm cai trường Khải Định đại diện anh em gà trống chưa thiến qua tiếng chuông hỏi Muốn chi? Muốn chi? Mấy o Đồng Khánh qua  tiếng trống trả  lời muốn chồng muốn chồng… giàu có học cao hơn tụi bây).

Tình cờ trên một tờ báo cũ gói trà, tui thấy có ông thi sĩ nói về cháo gạo đỏ ở chợ Bến Ngự của Mệ Thức. E ông nầy hoặc không biết hoặc làm ra vẻ nâng cao giai cấp nên dùng chữ Mệ. Tui điện thoại hỏi thằng cháu; hắn trả lời thưa cậu mụ Thiện (bún bò) và mụ Thức là chị em bạn dâu, mụ Thức bị đuổi chợ dọn đi mô không biết.

Chữ mệ làm cho người Huế lộn trí huống chi người trong Nam. Có ông nhà văn viết về chuyện ra khỏi trại tù ngoài bắc vô Nam theo đường xe lửa, ông móc lên con đường cái quan kim loại nhiều điều hơi lộn xộn. Ví dụ Đèo Cả giữa Khánh Hòa và Phú Yên ông đổi thành Đèo Ngang, đúng rồi, đèo mô không nằm ngang qua núi.  Trước khi đến đến Đại Lãnh, ông đã qua Đầm Thị Nại (Bình Định) với cái tên khác tui quên vì ông đem địa danh nầy ra Huế đặt ở khúc phá mình phải qua đò ra bãi biển (bây giờ có cầu). Nhà văn ấy phán rằng vua Gia Long đã sai khi chọn Huế làm kinh đô. Quá gần Đầm Thị Nại trong tầm đại bác hải quân Pháp. Quanh Huế chỉ có Phá Tam Giang, phá đã cạn. Ví thử có Đầm Thị Nại thì cà nông lúc ấy làm sao có tầm xa như vậy (chừng 12 km).

Tui đã lạc đề nếu không nói tiếp. Tác giả thấy những bà mệ tóc bạc phong lưu nhai trầu. Ông đã không hiểu cùng người Huế về cái chữ quái đản nầy. Mấy cậu mệ nầy không chịu học hành chỉ đi theo gái. Ngạc nhiên tàu ngừng chỉ vài phút mà nhà văn tả lắm chi tiết như nhai trầu phong lưu. Khi ông được thả ra thì Huế đã xơ xác như xơ mướp, có ai mà phong lưu, chỉ phong lưu rách một ống quần.

Nhân tiện tui xin có mấy dòng về người đã cho chữ mệ một chút tạm gọi là pháp lý: (chỉ dùng cho đế hệ thi). Liên Thành chưa bao giờ nhân danh hoàng tộc khi viết sách. Vậy mà hoàng thân Bửu Chánh đi xin lỗi chư tôn hòa thượng Phật Giáo về hành vi của LT như cha đi xin lỗi hàng xóm khi đứa con qua hái trái ổi. Nếu ông nói tuy LT nhân danh cá nhân, nhưng ông xin lỗi chỉ vì hành động của một người trong hoàng tộc.  Web của Nguyen Dynasty vàng rực cờ VNCH, với những lời tuyên bố chống cọng to lớn, những lời hứa vĩ đại; vậy cho hợp lý, ông chú nhà vua phải công khai hạch tội bs Tôn Thất Tùng và bà Tôn Nữ Thị Ninh về những lời nói và hành động chống người quốc gia. Hãy làm đi.

Bản tuyên cáo được ký bởi rất nhiều chức sắc sau nhiếp chính vương và công nương vợ. Rất nhiều quận công, hầu tước, bá tước tiếng tây và tiếng Việt. Tôi đoan chắc có một nhân vật có tên đề sau chữ doctorate. Doctor? Docteur? Tôi đã đưa câu hỏi lên Word Reference Forum. Nhiều người gốc Anh và Pháp đồng ý chữ nầy không chỉ người mà là một cấp bằng, một học vị. Đối đế phải dùng chữ ấy thì để sau tên. Vi dụ John Dow, doctorate in business. Đối đế, như học ngữ vựng, chứ không thường dùng.

Tiếp theo, ông Bửu Chánh không có cái gì mà nhiếp. Cựu hoàng có gặp ông ta. Theo web trên, BĐ tiếp ông cùng vài người khác, nhà vua khuyên họ nên chăm lo cho dòng họ Nguyễn. Có thể là câu nói tâm tình. Còn nói là ủy thác thì cũng được nhưng không ủy thác về chính quyền. BĐ đã nhiều lần xác quyết mình không tham vọng chính trị, ông đã ra lệnh cấm các con nhận bất cứ tước phong nào của bất cứ vương triều nào trên thế giới, và không được hành sử như một ông chúa chính trị.  Tui hồi tưởng tướng Đôn và Đính vào một quán ăn bên Pháp. Tình cờ cựu hoàng đã đến trước; ông biết ông Đôn nên lịch sự chào hỏi; sau đó Andre Đôn giới thiệu người cùng đi. Sau mấy phút ngắn ngủi nầy là chia tay. Rứa mà về Saigon Đính tuyên bố đã gặp BĐ bàn về chính trị tương lai. Giải pháp BĐ ra đời.

Bác sĩ Nguyễn Đức An, Orlando, Florida, tố cáo một người thân cận của Bửu Chánh đã đòi ông đưa 10 ngàn đô để giữ chức vụ bộ trưởng y tế trong chính phủ của Nhiếp Chính Vương, mà phải đưa gấp cho kịp thành lập chính phủ để đi nói chuyện với chính phủ lưu vong Tây Tạng. Con mụ (lại mụ nữa) me mỹ (chữ của bác sĩ nầy), con mụ me Mỹ Đồng Thanh Ingall (chức vụ thủ tướng Chancelor) trở lui nói chức vụ ấy đã trao cho người khác, bs An chỉ là thứ trưởng, đưa thêm và đưa nhanh. Bs nầy rất bất mãn; thái độ và lối nói nầy làm người đọc nghi rằng ông tiền mất tật mang. Ông An đã biết con mụ nầy me Mỹ mà còn để bị gạt. Nhưng đáng khen con mụ me Mỹ lại có thể gạt một nhà trí thức, tiến sĩ y khoa, và cũng là người đặt ra cái tên nầy.

Không bao lâu sau tuyên cáo nầy, có vụ thằng khùng xưng là người chính thống được nối ngôi của nhà Nguyễn, mặc áo đỏ xanh duyệt quân ở Bolsa, trong khi đó cũng cùng quận Cam, nhiếp chính vương và công nương ngự trị trong thành phố Irvine. Còn có ông Bảo Tố xưng là chính hệ, sẽ về làm vua VN. Bush con sẽ thắng cử kỳ hai, nhằm vào sấm ký bạch tượng hú, sẽ đưa ông về và đánh đổ chính quyền CS. Mau mau bỏ phiếu cho cọng hòa, đá đít dân chủ.

Nam Cali nói chung và Orange County là đất phát vương. Không biết bao nhiêu chính phủ, không biết bao nhiêu nhà vua. Mấy trăm năm trước đây một bộ lạc thuộc giống Inca không chịu cải đạo dưới áp lực của conquistadors Tây Ban nha, đã đi từ Hạ Ca (Baja California) lên vùng Orange bây giờ. Các bô lão nhờ một pháp sư chôn một bửu bối để con cháu không bị người Âu châu đè đầu mà ngược lại đè đầu bọn chúng cho bỏ ghét. Pháp sư, xêm xêm thầy địa, không vui khi thấy vật chôn là một cái hủ đậy kín như hủ mắm nêm bên mình. Nhưng ông được trả rất ít tiền công, nên xem địa theo ý mình, một thứ chơi khăm của giới bùa ngãi.

Pháp sư nầy đã theo học bài phong thủy sau đây. Một ông thầy địa được thuê cải táng mồ ông cố tổ làm sao cho con cháu ngồi trên đầu trên cổ nhưng gia chủ keo kiệt trả không xứng, ông âm thầm chôn một nơi mà sau nầy con cháu đều theo nghề hớt tóc. Khi bị hạch hỏi, ông  nói con cháu quí vị ngày nào cũng nắm đầu kẻ khác, còn đòi chi nữa.

Đến hậu bán thế kỷ 20, bửu bối ấy mới công hiệu thì người Inca đã diệt chủng. Người Việt mình đến. Cho nên mấy ông nhiếp chánh  như Bửu Chánh, thủ tướng lưu vong, mấy hoàng đế, mấy ông Nguyễn đi Nguyễn lại về còn thua anh chàng thợ cạo, váy lỗ tai mà cử nghĩ mình đang ngồi cùng chiếu với Gia Long Minh Mạng, hay ít nữa là Khải Định. Tuy chúng kiếm tiền từ mấy kẻ đến xin lạy lục hầu mong về VN ngồi trên đầu người, chúng còn tệ hơn cái mệ trèo trên cây mít, còn thị uy bách tánh đừng làm mệ sợ mệ chém đầu.-


♫♪ ♫♪Franz Schubert Ave Maria♫♪ ♫♪
Helene Fischer
So Nah Wie Du






Saturday, December 20, 2014

khi tôi mười tám



khi tôi mười tám
Huỳnh Trnh Tuyết Hoa
Bt ng đến khó tin, khi trong tay cm món quà đc đáo. Tm bng danh d ca năm cui Trung Hc màu cam đm niên khóa 1974 – 1975 ca trường Trung Hc Ninh Hòa. Hàng tên được viết bng bút lông đm nét.
Ba mươi năm, tht quá ngn ngi cho mt ngn núi, mt dòng sông, mt cây c th, du biết rng trăm năm dâu b biến di. Nhưng ba mươi năm cho mt đi người, có khi là quá dài phi không bn? Nht là khi mà s phn y li trong nhng thay đi quá ln, quá đt ngt cái tui mười tám. Mt sáng mai thc dy hong ht trước s thay đi chưa kp đnh hình, âu lo và mt phương hướng. Trước nhng th, nhng con người mang tư tưởng xa l, vn ăn, vn th mà sao cuc sng b trn ln lên như ni lu đến hi kết thúc, mc cho nhng tính toán gi đnh, dòng đi c trôi đi như lũ quét bt chp tt c, cun mi người theo nhp sng mi, bui giao thi như mt vết ct ngt vào tui mười tám ca tôi, cành cây non tơ mi hôm qua thôi gi đã héo qut trước ngn gió l lùng. Nhng đêm đi dy bình dân hc v, v trên đường khuya, bao quanh là s trng rng và nim cô đc. Tôi mt đi nhiu người thương yêu bng mi hoàn cnh, trong tôi có mt ni đau vô hình không din t được, như khi Rubic b vn vo bi bàn tay ngu dt c xáo trn mãi mà chng th đnh hình.
Tôi ao ước là núi đ có th đng yên mt ch, nhưng là người nên t nhiên ln lên. Mt cách đơn gin tôi được vào hc trường Cao Đng Nha Trang, sau khi thi rt Đi Hc Sư Phm Sài Gòn*. Ba má tôi rt mng vì tôi s được nhà nước nuôi trong hai năm, hết phi đi trong đêm khuya khot đ công tác này n vi đám thanh niên xa l, phn na thoát khi đôi mt m ca mt chàng b đi min Bc, đóng quân gn nhà c "dân vn" bng cách xách nước, ch ci cho ba.
Cui năm 1975 tôi vào ni trú ca Lasan Bá Ninh Nha Trang - Lu II, mt phòng ln, dài, tháo hết vách ngăn, sp hai dãy giường tng, cha khong năm mươi người, t nhiu min v hc. T 5 gi sáng dy tp th dc, nhn mt bánh mì không, ri đi hc, trong gi ngh, phòng ni trú n ào không chu được, nht là vào gi cơm, tiếng chân đi tng nhiu phòng hòa vi âm thanh ca mung, đũa gõ vào chén (mi người t gi chén ca mình) kéo dài đến phòng ăn. Nói chung là ln đu tiên danh t "tp th" được th hin rõ nét nht trong suy nghĩ ca tôi vi mi khía cnh. T 5 gi sáng đến 21 gi là hòa trong tp th, tr nhng ngày ngh hoc trn gi t hc hng đêm, chui qua hàng rào. Đi rong ra bin, vì không th nào chú tâm đ hc trong khi sóng bin c v ì m bên tai. Chn mt ch ngi trên cát, bin ngoài kia đen thm bao la, vô vàn nhng ngn đèn, sp thành hàng cui bin, nhp nháy nhp nháy, sóng ln lượt chy vào b, đu đn, nhng ch có ánh đin đường ht ti, lp lòa trong đêm. Người bn đi cùng ch vu vơ lên tri bo: kia là ngôi sao thánh giá, cu nguyên đi …cu nguyn gì bây gi, trong lúc này mình còn có th ao ước gì na đây? Bn mình đã được sp lên băng chuyn phi trượt đi thôi, vô vng và không cưỡng li được. Bn bo: Thì cu nguyn cho tình yêu ca mình đi …, hoc s gp được Bch Mã Hoàng T …T chng mun c hai, câu nguyn vô ích thôi vì Chúa và Pht đã b loài người, nên loài người phi đón nhn s thng kh. Mày b mê hoc bi nhng th "d dn", c trn hc ngi hàng gi nhìn bin tht vô ích, lp phó s đc tên mày dưới ct c cho coi - Vy thì tao cu nguyn cho lp phó hoc chân …
Bin và khu ni trú, mi có my tháng mà c như đây lâu lm ri. Nhìn bin thênh thang, ai li không ao ước cho mình mt cánh bum đ ra khơi, bên kia chân tri liu có nhng th mình ao ước? Ri có mt bui sáng tôi suýt chết đui vì bơi d t, mà nghĩ ngi lung tung, b sóng nhi ra hơi xa không vào được, may mà có D. lp Hóa kéo vào.
Năm hc sau có mt tháng lao đng. Khai hoang Khánh Hòa đ làm khu kinh tế. Cm tri gia rng, bên con sui thơ mng, vòm cây che âm u. Đêm không ng được vì cái vt nm toàn mu tre, lu tri trng hoc bn b. nhà đêm khó ng thì hát ca, đc, viết, còn đây cm tt, thành ra đêm dài vô tn. Nhìn ra chung quanh cây ci dây leo chng cht. Có bao nhiêu qun áo đem lót dưới lưng cho đ đau, cái mn đem theo chng đ xua hơi lnh ca núi rng nguyên sơ, nm co như con sùng ra khi mt đt, nhìn vào màn đêm, đôi khi gp ánh sáng xanh lét ca mt con vt gì, chng biết xa, gn, cm giác s hãi lnh but tay chân, ngi dy ta góc tri, nước mt lng l trong bóng ti. Xin cho nh li tui mu giáo hoc thành bà già xem ra sao? Ôi cái tui mười tám sao chơ vơ, vt v thế kia? Có nhng li chưa kp nói, nhng điu chưa kp làm, chưa kp nghĩ, mà gi đây ngi gia núi rng, nhìn đng la cháy lách tách t nhng khúc cây ln, r ra nhng mu than hng rc, ch thiếu by người ngi quanh bếp la thu hng hoang. Thèm mt cc cà phê nóng nhưng ngi b phê bình nên không dám dy.
Mt tun, sau lao đng rng v, bui sáng dy tay chân r ri, người bng bng như va b ai rượt đui mt đon đường dài. Viết đơn xin ngh hc, khu ni trú vng lng, bánh mì ai đ trên quyn sách; cái đu càng lúc càng đau, ging si giây đàn rung lên mi lúc mi nhanh, mt díu li, bt đu nôn ói, ming đng ngt, đến bao lâu không biết, âm thanh bao la nghe như gn như xa. Mt ging nó rõ to: "Kêu xích lô, bnh vin, st át tính …"
Mt tun sau, tôi được v nhà dưỡng bnh, sng chết ch là gch ni mong manh. Sng chng d mà chết cũng chng d. Ba nói nh kháng th st rét t lúc Lâm Đng nên qua khi. Mười chín tui là vy, biết sơ mt chút cm giác v cái chết – Và sau đó li là nhng ngày lang thang b bin, viết vào lưng bìa v.
  Bt đu cho tháng tám
  Em vn còn mt ni bun
  Em vn nh ln bit ly
  Tri mưa thay em khóc
  Vì chng ai nói li t giã
  Bui anh đi …
Q. hi. Anh nào đây?
- T
ưởng tượng thôi
- C
n gì tưởng tượng, tao thy my túi trái cây gi cho mày, mày có tr li tr vn gì không?
-
Ăn ri tính.
Thi gian này nhiu biến đng quá, cuc sng chung quanh và tôi c ln tùng phèo. Ch nht v Ninh Hòa càng bun hơn, bn bè tan tác, vài đa khác lp ti chơi, nu chè, đàn hát, khuya không ng được, ngi hàng hiên t hi: Sao thi khc lch s li rơi vào cái tui mười tám ca mình, có th sm hơn hoc tr hơn vài năm kia mà. Đem cái đu có mt m kiến thc cũ lp vào cái ming mi, ri phát ra nhiu điu mà t thy di trá, đau đn c th vò xé tâm hn.
Tr li trường Cao Đng hc cái ngh ngu nhiên, thôi c đ dòng nước t nó chy v phía trũng, đâu phi lúc nào mun cũng được, không thích dy hc li làm cô giáo, cô giáo nghiêm trang nghĩ mà chán chết.
Mt ngày, người trc khu ni trú nhn lên có người gp, đang đnh trn vì s bn qu lp khác chc phá – Q. ra ca s nhìn xung và thông báo. Người l! Tôi nhìn theo và ba chân bn cng chy xung thang lu.
- Thưa thy mi ti.
- Th
y nghe my đa nói em bnh nên ra thăm.
Nước mt ơi! mi không được trào ra, ai li khóc vô duyên vy. Cm giác b quên lãng, trơ tri ca mt phế tích làm tràn lên chút ti thân. Hai thy trò đng chơ vơ chân ct c. Thy nói: "Chc thy s ngh dy v quê làm ry. S thay đi mang nhiu phc tp, có khi phù hp vi người này li không phù hp vi người kia".
Thôi! vy là tôi xa thêm mt nim thương mến, mt ch bình an, tình thy trò tuy ngn ngi chưa đy niên hc, nhưng mà sao li ra đi trong lúc này, lúc mà mi trt t b đo ln ca thi k hn mang, tôi cn có mt bàn tay an i. Làm sao ngăn được cơn gió ln đang thi ti. Thy giáo dy môn triết ca tôi đng đó vô vng và cô đơn.
Sut đêm suy nghĩ, phi gi cho thy cái gì làm k nim, có th chng còn gp li v sau. Sáng sm, qua nhà thy tr, gi cho thy tm bng danh d, năm hc thy c vn lp 12, nhìn nó thy có th nh li lp hc đó và mái trường cũ. Mt sau bên góc phi viết:

- Th
y kính mến, trong nhng ngày xưa có mt lp hc, em thy nó rt d thương và em mong rng thy cũng nghĩ là nó rt d thương.
- Hôm nay. C em và thy, có l như nhng con còng, đã đi bng bước chân ngang, xiêu vo và xa l - Nhp cuc, mùa hi đ11.07.1976 H.T.T.H
Quà thy cho tôi là bài thơ, hình như được viết rt nhanh, trên t giy ri. Tôi đã mt nó trong nhng năm dy hc t ch n qua ch kia, nhưng đã kp thuc và chép vào s tp ghi.
Đ tng người hc trò cũ13.7.1976
- Sáng em cho li du hng
Lòng ta nghe chút ngt nng tưởng quên
Hôm nào nng nh mi lên
Dãy bàn áo trng nghe tên mình bun
Tng trang hoa n ý tuôn
Là li vang vng ci ngun mãi đâu
Thì thôi, nước chy qua cu …
Thy trò đã vng tin nhau đến hai mươi tám năm sau, ri hi ng đt Saigon, thy đã ngi sui, còn trò có con gái, con trai đã vào đi hc, gi thy ca m bng ông.
Nhiu th có th đi thay theo thi gian và xã hi hôm nay. Cnh nó còn có nhng giá tr bt biến dù ch đến trong phn tích tc ngn ngi ca cuc đi. Hòn si đã chìm vào sông sâu và nm li đó, ch có nhng vòng sóng b mt lan ra và tan biến.
Đúng ba mươi năm sáu tháng k t ngày ri trường trung hc, hc trò cũ nhn được tm bng danh d được trao t tay thy hướng dn. Vi tìm đôi kính lão, đc cn thn tng ch trước, sau. Ri nói vi con gái:”Tm bng danh d này ra đi năm m mười tám tui”. Cm ơn thy đã gi li cho em. (ninh-hoa.com 2005)

·        *Dẫu sao HTTH vẫn còn có nhiều đặc ân vào trường cao đẳng (cũng là đại học) trong lúc cả một thế hệ trẻ bị lý lịch che khuất viễn ảnh giáo dục. HTTH vẫn còn biết: trích Đem cái đu có mt m kiến thc cũ lp vào cái ming mi, ri phát ra nhiu điu mà t thy di trá, đau đn c th vò xé tâm hn. ngưng