KỶ NIỆM TUỔI THƠ BÊN BÀ NỘI
Nguyen Jenny [FB Ngày Mới 27.7.2026]
Sáng hôm ấy tôi dậy thật sớm, vệ sinh cá nhân, ăn sáng thay quần áo vì một lát nữa sẽ có người đưa tôi ra phi trường bay về Huế sống với bà Nội tôi.
.
Cũng không phải chờ lâu, chú Bình bạn rất thân của Cha tôi đã đến đón.
Mẹ tôi muốn đưa tôi ra phi trường, ngồi bên tôi đứa con gái bé nhỏ ngày nào giờ đây sắp rời xa vòng tay mẹ. Tôi cảm nhận được sự đau xót mà mẹ đã cố gắng kềm nén để không bật thành tiếng khóc và cũng để tôi an lòng ra đi. Bàn tay mẹ nắm lấy tay tôi siết chặt, một tay ôm quàng lấy tôi như muốn truyền hơi ấm cho tôi, trước khi tôi rời xa vòng tay của bà.
.
Bầu trời hôm ấy không trong xanh như mọi ngày mà xam xám u buồn, ông trời cũng cảm động khi nhìn thấy sự chia lìa của hai mẹ con tôi. Tôi như chú chim non đang rời khỏi tổ, giang đôi cánh nhỏ chấp chới bay trong đơn lẻ…
Chiếc xe tiến vào cổng Long Vân, bất giác mẹ ôm tôi thật chặt, tôi thấy có giọt nước mắt nóng rơi trên má mình. Lúc ấy tôi muốn òa khóc, nhưng vội nén lại vì tôi nghĩ tôi phải can đảm lên, không thể khóc, tôi phải cố gắng vui để mẹ yên lòng. Chiếc xe đã dừng trước cửa vào. Tay mẹ xách vali nhỏ của tôi, cũng không có gì nhiều, thêm cái áo len vì nghe nội nói Huế đang mưa dầm, trời rất lạnh.
.
Chú Bình cho xe vào chỗ đậu và tất tả chạy đến. Tôi ôm lấy mẹ, mẹ dặn tôi ngoan ngoãn nghe lời nội. Tôi nhìn mẹ mĩm cười gật đầu, tuyệt đối không khóc. Mẹ tôi nói với chú Bình đôi lời, ôm hôn tôi và nhìn theo tôi đi cùng chú lên chiếc Cessna L-19. Chú đưa tôi bay ra Huế.
Tôi nhìn xuống bóng mẹ vẫn còn đứng dưới phi trường mắt dõi theo đứa con gái vừa xa rời vòng tay yêu thương của mình. Bất chợt nước mắt chảy, tôi quay đi lau vội … tôi không muốn ai nhìn thấy tôi khóc, tôi phải cứng rắn lên vì giờ đây tôi không có mẹ bên cạnh mình.
.
Ít lâu sau tôi rơi vào giấc ngủ vì có lẻ đêm qua tôi cứ nôn nao mà giấc ngủ đến với tôi chập chờn không thẳng giấc.
.
Máy bay đã an toàn hạ cánh ở phi trường Phú Bài. Chú Bình đưa tôi tới nhà ga phi trường nơi mà bà nội và chú tôi đang chờ.
Chú giao tôi cho nội và nói lời tạm biệt. Chú phải bay về Nha Trang, ôm tôi xoa đầu và dặn dò tôi phải ngoan nhé… rồi chú rời đi.
.
Thành phố Huế đón tôi với cơn mưa dầm lạnh lẽo … mưa rơi trắng xóa cả không gian. Nội mặc áo lạnh vào cho tôi. Cảm giác ấm áp tràn đầy, tôi ngồi sát vào bà, gục đầu vào lòng bà và một lần nữa tôi lại nhẹ nhàng rơi vào giấc ngủ …
.
Trong ký ức tuổi thơ tôi, những ngày tháng sống bên bà tại mảnh đất cố đô luôn là khoảng thời gian bình yên và hạnh phúc nhất.
Giờ đây, dù bà đã đi về miền miên viễn… nhưng mỗi khi nhớ về, lòng tôi lại trào dâng một cảm giác ấm áp đến lạ kỳ.
.
Nhà nội tôi là một ngôi biệt thự rộng lớn nằm ngay trong lòng thành phố Huế, nổi bật với một khu vườn ngập tràn hương sắc.
Nơi đó hội tụ biết bao loài hoa tuyệt đẹp như hồng, cúc đại đóa, trà mi, ngọc lan và trúc đào. Nhưng có lẽ, ấn tượng nhất trong tôi vẫn là những cây ăn trái sai trĩu quả. Cứ mỗi đêm xuân, hương hoa thanh trà lại tỏa ra nồng nàn, len lỏi từ ngoài vườn vào tận trong nhà, ướp hương cho cả giấc ngủ của tôi.
.
Trong vườn có cây thanh trà cho trái tròn lẳn, vỏ mỏng, mọng nước và mang vị ngọt thanh tao.
Cạnh đó là những cây sầu riêng, trái chín thường rụng vào ban đêm, tỏa ra mùi thơm nức mũi.
Tôi còn nhớ vài cây ổi xá lị trái to sần sùi nhưng ngọt và giòn tan.
.
Thuở ấy, tôi thường thoăn thoắt leo lên cây hái trái, chỉ cần chùi sơ qua áo là đã có thể cắn ăn một cách ngon lành.
Phía sau nhà nội nhìn ra là đồng ruộng bao la, nơi những thảm lúa xanh mơn mởn dập dìu theo gió, mịn màng và mượt mà như những dải lụa nhung.
.
Vì mồ côi cha từ năm lên bốn nên tôi được đón về sống với bà nội. Chính vì hoàn cảnh ấy, tôi trở thành đứa cháu được hết mực cưng chiều.
Mọi tình yêu thương của nội, của các cô, các chú đều gom hết lại để bù đắp cho tôi.
Ngày đó, nội đi đâu tôi cũng là cái đuôi nhỏ lăng xăng bám theo sau.
.
Kỷ niệm vui nhất của tôi là những buổi chiều xách cần câu, móc con trùn hổ ra bờ ruộng câu cá rô. Thấy tôi ham thích, bà nội kêu chị Sâm ra chợ mua cho tôi một bộ nồi niêu nho nhỏ bằng đất sét để chơi trò nấu ăn.
.
Chị Sâm là cháu họ ngoài làng, đã vào ở với nội tôi từ nhỏ nên rất mực thương tôi. Những con cá rô tôi câu được đều được chị Sâm giúp đánh vảy, làm sạch và khía sẵn. Tôi liền sang bếp xin nước mắm, đường, bột ngọt, tiêu để tự tay làm món cá rô kho tộ.
Tôi còn xin thêm ít gạo sạch cho vào chiếc nồi đất nhỏ, rồi gắp vài viên than hồng từ bếp chính ra để tự nhóm bếp cơm của mình.
Tất cả những món tôi chơi ngày ấy đều là đồ thật, nấu thật và ăn được thật, khiến trò chơi con trẻ trở nên vô cùng sống động.
.
Mùa hè ở xứ Huế vốn nổi tiếng với cái nóng gay gắt. Để giải nhiệt, bà nội cùng vợ chồng cô ruột và chú tôi thường thuê một chiếc ghe lớn để cả nhà ra ngủ đêm giữa dòng sông Hương.
.
Khi màn đêm buông xuống, không gian trên sông lồng lộng gió, mát rượi và sảng khoái vô cùng. Thú vị nhất là cảnh những chiếc thuyền bán hàng rong chèo lướt qua, cặp sát vào ghe của chúng tôi để bán đủ thứ món ngon lành như: bún bò Huế, bánh canh, cơm hến cho đến chè đậu ván, chè đậu ngự, chè hột sen. Vốn mê bún bò Huế, tôi lúc nào cũng háo hức chờ đợi món ăn này.
.
Sau khi ăn xong tô bún có chút xíu ớt để bắt chước người lớn hít hà cho vui, tôi lại được thưởng thức thêm ly chè bột lọc bọc thịt quay hoặc chén chè đậu ván đặc ngọt bùi, thiệt thơm.
Giữa không gian gió sông mát lồng lộng… tôi ôm chặt lấy tay bà nội rồi ngủ một giấc ngon lành.
Huế khi mùa mưa đến, những ngày mưa dầm, trời lạnh cắt da cắt thịt. Những lúc như vậy, chị Sâm hay làm món ruốc kho với thịt ba chỉ. Tôi thích nhất món này, nên cứ mỗi khi ngửi thấy mùi ruốc thơm nồng đưa ra từ căn bếp là tôi lại tự giác ngồi vào bàn ăn ngon lành mà không cần ai phải kêu cả.
.
Thuở đó, nhìn những cơn mưa cố đô rả rích, từ ngày này qua ngày khác, tôi cảm nhận được cái mùa mưa xứ Huế buồn “vô hậu”. Khi nớ, tôi vốn chẳng hiểu câu "buồn vô hậu" nghĩa là chi cả, nhưng cái miệng nhỏ cứ thích bắt chước điệu bộ của bà nội, lâu lâu lại nhìn ra trời mưa trắng xóa mà thốt lên một câu như rứa...
.
Tuổi thơ của tôi là những tháng ngày trôi qua êm đềm, ấm áp và hạnh phúc trong tình yêu thương của bên nội.
Giờ đây, khi lật lại những thước phim ký ức, tôi thầm cảm ơn những ngày tháng được sống trong vòng tay bảo bọc, chiều chuộng của bà. Đó chính là hành trang hạnh phúc nâng bước tôi đi suốt cả cuộc đời.
NJ 27/7/26
Tôn Thất Tuệ
Nơi tôi ở chiều nay mưa như Huế
khí hậu khô nên không khốn khổ như ngoài kia.
Hơn thế nữa
cơm ngày ba bữa tắm rửa hai lần
có cái áo dày hơn bao bố
một đồng thôi cũng đủ ấm qua mùa.
Kinh Di Đà vẫn còn như xưa nơi Thuận Hóa
Như thị ngã văn nhất thời Phật tại Xá Vệ quốc *
Phật nói gì nghe lạ quá đi
xứ của Phật đất bằng như ruộng lúa
nhà bên nhà gấm phủ màn hoa
người quên đói vì theo hương của gió
cửa không khóa.
Kỳ Phật quốc độ thượng vô ác đạo chi danh
hà huống hữu thiệt.**
Mưa như mưa chiều kia ngoài xứ Huế.
Kinh Di Đà lôi ra đọc ở quán McDonald
Nếu trần gian không đem tiền mua súng đạn
thì sá gì nhà gấm với châu sa,
trường trẻ rộng nhà thương thơm hơn mít.
Nhưng thấy Phật là tôi buồn vô hậu
Phật sinh ra nơi chốn ác ôn
Chúa hiện thân nơi người xem nhau thua con chó.
Ới mưa ơi, chiều nay buồn vô hậu,
Buồn vô hậu nên để lửng bài thơ.
* Tôi nghe như vầy, một thời Phật tại nước Xá Vệ...
** Nơi xứ Phật, không có danh tự chỉ tội ác, huống là tội ác thật.