add this

Saturday, February 18, 2017

rượu đào tay tiên




Art Painting on canvas
rươu đắng, tranh Dégas
chén rượu đào
đoàn xuân thu

Thưa: sách Quốc Văn Giáo Khoa Thư- Lớp Sơ Đẳng do Việt Nam Tiểu Học Tùng Thư xuất bản cách đây trên nửa thế kỷ có tả người say rượu như sau:
“Các anh hãy trông người kia đi ngoài đường. Mặt đỏ gay, mắt lờ đờ, quần áo xốc xếch, chân đi xiêu bên nọ, vẹo bên kia, múa chân múa tay, mồm nói lảm nhảm. Lũ trẻ đi theo sau, reo cười chế nhạo. Thỉnh thoảng anh ta lại đứng lại, nói những chuyện gì ở đâu đâu. Người qua lại ai trông thấy cũng phải tránh xa.
Người ấy vừa ở hàng rượu ra. Chỉ tham mấy chén rượu mà thành ra say sưa, mất cả tư cách con người, có khi như con vật vậy, thật là đáng khinh bỉ.
Hỡi các anh, các anh đã trông thấy người say rượu như thế, thì nên lấy đó làm gương mà giữ mình.”

Thưa bà con! Ông bà mình dạy thì quá trúng rồi! Đừng có nhậu! Nhưng lỡ sanh vào một thời giày xô áo trận [botte de saut, treillis] sống nay chết mai nên đôi khi tui cũng có nhậu lai rai… cùng chiến hữu.

Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Dục ẩm tì bà mã thượng thôi.
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi?”
(Rượu Bồ đào, cất từ quả nho, rất ngon, chứa trong chén bằng ngọc Dạ quang, rất quý. Đang muốn uống thì tiếng đàn tỳ bà đã giục, phải lên lưng ngựa để ra đi/ Say nằm giữa bãi cát, mong người đừng cười, đừng chê trách/ Từ xưa đến nay, người đi chinh chiến có mấy ai trở về!)

Mãi sau này qua tới đây làm cu li, cày suốt, tuần nghỉ hai ngày. Một ngày chở vợ đi chợ còn một ngày lén vợ đi bù khú cùng chiến hữu cho vui…
Dân Việt mình mới qua nghèo lo mần ăn nên đâm ra tốt, ít nhậu! Còn dân Úc, sống đã lâu, tiền bạc phẻ re nên có đứa nhậu quên tên quên tuổi, quên cả đường về nên mới có câu chuyện của một Aussie (Úc) như vầy:
“Cảnh sát tuần tra chận y lại thổi rượu. Trình bằng lái xe. Giữa chừng phía bên kia đường có tai nạn xe cộ! Viên cảnh sát bỏ dở giữa chừng lo cấp cứu nạn nhân.
“Hơi sức đâu mà chờ chớ!” Xỉn quá, bèn lái xe về nhà ngủ.
Sáng Chủ Nhựt, mới vừa thứ dậy, có hai thầy đội đến gỏ cửa, hỏi: “Tối qua ông bị cảnh sát chận lại thổi rượu phải không?” “Phải chính tôi!”
“Rồi ông lái xe về nhà phải không?” “Đúng vậy!”
Ông cho chúng tôi xem chiếc xe được không?” “Được chớ!”
Ông Lưu Linh này mở cửa nhà chứa xe. Và kỳ diệu thay chiếc xe của cảnh sát tuần tra nằm chần vần trong đó!”

Rồi ở Việt Nam có ông anh này không xài nhầm xe của cảnh sát mà nhém chút nữa ổng xài nhầm “đồ” của người ta.
Ông bạn nhậu này sau một chầu bí tỉ bèn lết về nhà. Say quá mà nên leo đại lên giường quánh cho mầy một giấc mà không để ý: “Ủa bữa nay hình như em yêu hơi sổ sữa? Ối kệ nó mà! Rượu đưa con buồn ngủ lên bờ. Mùng ai có trống cho “qua” ngủ nhờ một đêm. Chuyện đâu có gì lớn hè?”
Vậy mà sáng bửng, còn mơ màng giấc điệp bỗng nhe tiếng la bài hãi, bị gọi giựt dậy. Chưa kịp đưa tay lên dụi mắt thì đã bị ăn một đạp, lăn xuống đất.
Con sư tử Hà Đông tức con vợ nhà làm dữ mặc bà con lối xóm chạy tới xem.
Em “single mum” nói: “Tối qua, mệt nên em đi ngủ sớm, khi tỉnh giấc thì thấy thằng chả nằm ngáy kho kho trên giường. Quá hốt hoảng nên em hô hoán lên.
Chớ  “giả” say quắc cần câu rồi thì còn cần câu nào mà đi câu cá.”
Vậy mà con Sư tử Hà Đông nghe không lọt lỗ tai, kết tội “tui” là cái ruộng đó hoang hóa lâu ngày chẳng qua ông mượn rượu để làm nư. Có sẵn không xài mà đi mượn đỡ của ai đâu. Thiệt là nhục…
“Tui thì không thấy nhục gì hết ráo. Bụng làm dạ chịu tui không đổ thừa ai. Nhân vô thập toàn. Trong đời ai không (cố ý) một lần làm trật…!”

Thưa bà con ông này quả là một chánh nhân quân tử. Mình nhậu mình chịu chớ đâu có nhậu đã rồi còn đi thưa tại thiên hạ là chuốc rượu cho tui xỉn.
Chẳng qua có một ông Mỹ ở Dallas, Texas nhậu suốt 8 tiếng đồng hồ, say hết biết, vác xe chạy về nhà, đụng vô giải phân cách trên xa lộ, bị thương nặng.
Ông đi thưa tiệm rượu, đòi bồi thường một triệu đô la! (Nếu thắng kiện là mình có tiền nhậu tới tới).
Vì theo luật Texas, quán rượu không được phép để cho khách hàng của mình ngồi uống rượu tì tì tới 8 tiếng đồng hồ cả nên phải chịu trách nhiệm bồi thường chớ!

Hangover-Inducing Vaccines


Thưa bà con! Rượu là một chuyện dài đi theo nhân loại hoài mà chưa có hồi kết trừ phi thiên hạ chết hết…
Thời con người còn hái lượm, còn ăn lông ở lỗ là đã có rượu rồi. Chẳng qua trái cây nào có chứa đường, ăn thừa mứa dư dả, để lâu men trong không khí rơi vào chuyển hóa đường thành rượu.
Rồi mấy con khỉ đột, đười ươi uống, vô cùng khoan khoái, nhảy nhót chí chóe tưng bừng nên tổ tiên mình mới bắt chước đó chớ.
Chính vì vậy mà ngày nay trông mấy chàng say múa may như là khỉ vậy vì bắt nguồn từ độ ấy đó đa.
Cái gì cũng vậy! Thái quá là bất cập. Rượu uống ít thì vui! Nhiều quá là ghiền. Ghiền rượu trở thành bệnh lý không phải do vi trùng, vi khuẩn gì ráo mà do chính người bịnh tự gây ra.

Ghiền cần rượu như cần thức ăn, nước uống. Thèm rượu kinh khủng, phải uống vài ly cho đỡ nhớ. Nếu không  cảm thấy trong mình bực bội, khó chịu, ợ khan, đổ mồ hôi, cơ thể run rẩy, ngáp lên ngáp xuống như thầy bói lúc lên đồng.
Sáng ngồi kiểu nước lụt trên cái ghế đẩu, một tô xí quách và một xị đế. Con chó Bích La (tức ba lít) ngồi nhóng mỏ chờ cục xương.
Cầm cái ly hột mít quất nhẹ cái trót; húp miếng nước xúp có rắc hành lá và bỏ tiêu là mồ hôi tươm ra, hai tay nó hết run hè!
Thưa bà con, đến nông nỗi này chẳng qua hồi xưa mình cứ khoái chữ Nho
“Nam vô tửu như kỳ vô phong!”  Đứa nào không nhậu bạn bè chê là “đồ gà mái”!
Ly rượu đầu tiên trong đời nó đắng nghét chớ có ngon lành gì. Rồi làm một ly, từ từ lên một xị, rồi một lít… mới tới chỉ.

Người ta gọi á phiện là ma túy và rượu là ma men. Toàn là ma hết ráo.
Không uống thì bị mất ngủ, nếu chợp mắt được thì thấy toàn ác mộng, nhìn thấy toàn là hổ, báo, sư tử, quỷ dữ, quái vật, chuột cống, rắn độc, nhện độc, hay gián bò kín đất.
Tai thì nghe thấy la hét, nhạo báng, dọa nạt, buộc tội mình! Thấy như sâu bọ bò khắp người và có chỗ đau như bị chó cắn, xung quanh đều mờ mờ ảo ảo.
Quất vài ly tới một xị là mặt hồng hồng sáng trong trong tất cả các triệu chứng trên đều biến mất. Thiệt là thần dược. Thần dược có tên là: Sakê của Nhựt, Mao Đài của Tàu hay Whiskey của Tô Cách Lan hoặc Tequilla của Mexico, rượu đế của quê mình!
Năm dài chày tháng thì gan ruột, đồ lòng tiêu tùng ráo trọi. Tùm lum bịnh.
Ghiền rượu là một cách tự vận, chết từ từ nhưng chết chắc.
(Nếu chỉ uống đã rồi đi ngủ thì chết từ từ. Còn uống rượu như uống nước chanh đường phải “quậy”. Coi chừng chết bất đắc kỳ tử nhe tửu hữu!
Bởi quậy có hai trường họp. Một là đánh vợ hay là bị vợ đánh (thừa sống thiếu chết). Lôi thôi cò bót, phiền phức lắm!
Và nhứt là đừng có cho con cái mình trong nhà còn độ tuổi vị thành niên mà nhậu coi chừng có ngày bị lính bắt.
Chẳng qua người viết có anh bạn làm tài xế xe tải xuyên bang. Chạy xa nhà cả tuần, hay nửa tháng mới về. Cái nghề tài xế xe tải cấm rượu tuyệt đối nên chơi với ảnh toàn là uống cà phê.
Vậy mà tuần rồi nghe nói nhém chút nữa là ảnh (kể cả chỉ luôn) bị nhốt hết ráo cũng vì rượu rồi chớ.
Chẳng qua: “Một là những lúc ngà ngà. Hai là những lúc đi xa mới về!”
Anh về, chị làm món đồ nhậu cho anh sương sương, khui chai sâm banh ướp lạnh. Người cạn một ly rồi dìu nhau vào phòng tính đàn lại bản tình ca sau bao ngày xa vắng!.
Thằng cu, mới 4 tuổi, thấy Tía Má mình người “lỳ một lam” sao vui hết biết, bèn tự ý rót cho mình một ly.
Cha đã nhe! Chua chua ngọt ngọt mà có sủi bọt như “Coca Cola!”

.

Cạn ly, đi lảo đảo, đụng bàn ghế ngã rầm rầm. “Ối giời ơi! Ai cứu con tui? Sao thằng nhỏ sùi bọt mép, mắt trợn trắng trợn vọc nè Trời?!”

Thưa bà con! Tui hằng trộm nghe rằng: 7 nhà văn Mỹ đoạt giải Nobel Văn chương thì có 5 người ghiền rượu, một trong số đó ghiền nặng.
Ở bên Tàu, Lý Bạch! Ở Việt Nam, Tản Đà! Nên tui thường tự hỏi rằng muốn viết văn cho hay làm thơ cho nổi tiếng như mấy ổng, điều kiện tiên quyết là phải ghiền rượu hay chăng?
Rồi cũng trộm nghe. Uống vừa phải, không gây tác hại. Vừa phải là một lon bia hay một ly vang, hoặc một ly rượu mạnh. Dưới 0.05 cảnh sát có thổi rượu vẫn cho đi là có tác dụng tích cực, ăn ngon hơn, hơi vui vẻ với má bầy trẻ.
Còn lâu lâu, lỡ nhậu xã giao khi gặp lại bạn nối khố, bạn đã từng cho mình mượn cái xà lỏn của nó thời xưa cũ thì uống hơn chút đỉnh cũng hỏng sao. Nên nhớ lâu lâu à nhe!

Đụng trận nặng như thế thì làm sao biết mình đã say. Thì anh bạn nhậu dạy tui rằng: Khi đi uống rượu nhớ mang tấm hình của con vợ mình theo. “Lỳ một lam” mà thấy mặt mày em xấu hoắc, mặt vẫn còn nhăn nhăn nhó nhó. Thì lại làm thêm ly nữa…
Chừng nào coi hình mà thấy em đẹp nhứt đêm nay là về được rồi đó. Vì chắc chắn bạn hiền đã bắt đầu say; trông gà hóa cuốc; trông vịt đẹt mà tưởng thiên nga!

Thưa lóng rày nghỉ cuối tuần là quý độc giả thương mến thương thường hú tui đi nhậu. Em yêu buồn bực lắm nên nói tui đi khám bác sĩ để tìm kiếm sự giúp đỡ bởi em nghĩ tui đã bị ghiền.
Em phán rằng: “Ghiền rượu có thể chữa được bằng thuốc, bằng tâm lý… Nhưng quan trọng nhứt là tùy thuộc ý chí của anh có thực tâm muốn xa lánh thần Lưu Linh hay không?”
Em lải nhải hoài nghe nhức cả lỗ tai nên tui phải đành chiều em đến bác sĩ gia đình để khám.
Mới gặp mặt tui, ổng mừng hết biết, nói: “Ông nhà báo chờ tui đóng cửa phòng mạch rồi hai đứa mình lại “pub” làm vài ly trước đã rồi mình nói chuyện sau nhe!”
Thiệt “Hai tay nâng chén rượu đào. Không uống thì tiếc uống vào thì say”
Lâu lâu được Bác sĩ mời đi nhậu, hãnh diện hỏng hết, từ chối sao đành.
Ngà ngà say, tui lảo đảo về nhà thì nghe em yêu giảng “moral” vầy nè:

Johnnie Walker Blue Label King George V Scotch Whisky
“Đời tui ghét nhứt là hút thuốc và uống rượu, Ghét của nào Trời trao của nấy. Tui sẽ thôi; không ở với anh nữa. Tui về ở với Má tui!”

Thưa bà con, tui tính bỏ rượu rồi đó chớ. Nghe vậy, tui bèn lục ra một chai rượu quý, Johnny Walker’s, Ông già chống gậy, nhãn xanh; bấy lâu nay giấu trong kẹt tủ ra nhậu, để mừng ngày được trả tự do.
Cheers! Mong em yêu đừng nửa chừng… đổi ý nhe!- 
Đoàn Xuân Thu, Melbourne










No comments:

Post a Comment